Mạng nền tảng trò chơi > Kích thước chung của bàn cờ vua và thẻ bài > Trò chơi điện tử với hàng chục nghìn lần video giải jackpot
Nhãn sách: Cách chơi cờ vua Dasheng League  Quy tắc Xì dách Toán học  Cách tính lợi nhuận sau thuế của xổ số kiến ​​thiết     

Trò chơi điện tử với hàng chục nghìn lần video giải jackpot:

Trò chơi điện tử với hàng chục nghìn lần video giải jackpot

Đột nhiên bị gọi tên, tôi choàng tỉnh. “Chị Fujii Itsuki!” “Có tôi!” Tôi nghe thấy ai đó cùng đáp “Có tôi!” giữa cơn mơ màng. (Ủa? Vừa nãy là…) Trong đầu óc lúc này vẫn đang biêng biêng chợt hiện lên bóng dáng của một thiếu niên. Cậu bé mặc đồng phục học sinh đó liếc nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng. *** Otaru là một thành phố cảng nhỏ ở phía Bắc. Dọc bên đường là những căn nhà cũ kỹ từ ngày xưa trong đó có một vài cửa hàng mỹ nghệ thủy tinh như lời Akiba nói. Akiba đưa Hiroko đến thăm xưởng thủy tinh của người quen. Anh giải thích về việc so với xưởng của mình thì nội thất ở đây to và đẹp hơn như thế này: “Vì ở đây người ta ý thức làm du lịch hơn mà.” Đúng là ở đây còn có sẵn cả lối đi cho khách du lịch. Người quen của Akiba là một nhân vật đô con, rất hợp với từ “đồ sộ”. Hiroko nghĩ người thế này mà làm kiểu công việc tinh xảo như chế tác thủy tinh thật chẳng hợp chúc nào. “Đây là Yoshida.” “Hân hạnh được gặp cô.” Yoshida chìa bàn tay mập mạp, lông lá về phía Hiroko. Khi bắt tay, Hiroko cảm giác bàn tay Yoshida thô ráp, có phần giống bàn tay của Akiba. Chắc hẳn đây là bàn tay của nghệ nhân thủy tinh. Yoshida hỏi Akiba. “Người yêu Akiba hả?” “Cựu hôn thê của Fujii đấy.” “Ồ? À, thế hả?” Yoshida có chút ngạc nhiên. “Anh biết anh ấy ạ?” “Bọn anh cùng đại học mà.” Akiba nói. “Vì trường anh bé tí nên mọi người ai cũng là bạn bè cả.” “Vậy à.” “Mà này Yoshida, buổi triển lãm của mày ở đâu hả?” “Ha ha ha ha! Triển lãm ấy à, không có gì hoành tráng đâu.” Thoạt đầu cô cứ ngỡ anh khiêm tốn song thực tế thì dù chân tình đón nhận sự khiêm tốn đó chăng nữa cũng vẫn chưa đủ. Hai người được hướng dẫn tham quan gian bán hàng ở tầng một. Đang nghĩ không biết triển lãm nằm ở đâu thì cô thấy chừng mười lọ hoa to nhỏ xếp trên một góc rộng khoảng một chiếu(3) , đó chính là triển lãm. Quả thực có một tấm bảng đề: “Triển lãm của năm tác giả xuất sắc mới của Otaru”. (3). Một chiếu có kích thước 910cm x 1820cm. “Là cái này hả.” “Ha ha ha ha ha!” “Mất công gọi tao từ Kobe đến đây chắc không chỉ mỗi thế này đúng không? Thế này là lừa đảo rồi, Yoshida ạ.” “Ha ha ha! Từ đầu tao nói thật thì mày đâu chịu đến. Thôi đêm nay tao sẽ chiêu đãi rượu ngon nên mày bỏ qua đi.” Yoshida nói rồi vỗ vai Akiba. Hôm ấy, làm việc với Yoshida và bạn bè của anh xong, buổi tối mọi người mở tiệc ở một quán rượu trong vùng. Chủ đề toàn về thủy tinh nên Hiroko chỉ biết ngồi nghe. “Fujii Itsuki à, tôi biết cậu ấy.” Hiroko lơ đãng lắng nghe. 《91530.vip》Lúc nhận ra thì câu chuyện đã chuyển sang chủ đề này. “Ồ, thật à?” Akiba hỏi lại với vẻ phấn chấn. “Ờ. Chúng tôi học cùng hổi cấp I. Hay chơi với nhau lắm.” Người nói câu đó là bạn của Yoshida, một người đàn ông tên Otomo. “Thị trấn này hẹp thật đấy nhỉ.” Yoshida nói với vẻ khâm phục. “Nhà hắn ở khu nào vậy?” Akiba hỏi. “Hả?” “Có một khu tên là Zenibako đúng không? Có phải ở khu đó không?” “Không phải Zenibako đâu. Chỗ hắn là Otamoi mà.” Truyện Tiên Hiệp Truyện Ngôn Tình Truyện Kiếm Hiệp Truyện Fanfic “Otamoi?” Địa danh nghe lạ hoắc đó lẽ nào lại là địa chỉ ngày xưa của anh? Hai người nhờ anh Otomo hôm sau dẫn đến đó. Vừa đến nơi, Otomo bỗng kêu lên. “Phải rồi. Nó đã bị phá đi để làm đường số 5 rồi.” Trước mặt họ là đường quốc lộ số 5 chạy dài. Đúng như lời bà Ashiro nói. Dù biết vậy, ba người vẫn tìm vị trí nhà anh. “Hẳn là ở chỗ này.” Địa điểm mà Otomo vừa chỉ vừa đối chiếu quang cảnh xung quanh đúng là nằm ở giữa đường thật. Xe cộ qua lại ngạc nhiên nhìn ba người đứng giữa đường, mắt dán xuống đất. “Không có túp lều nào nhé.” Akiba thì thầm với Hiroko. Đoạn quay sang Otomo: “Anh có biết người nào trùng tên Fujii với hắn không?” “Fujii? Chà, tôi không biết.” “Anh Otomo cũng học trường cấp II Ironai à?” “Không. Vì khác khu nên tôi học trường cấp II Nagahashi.” “Vậy ạ.” Trước mắt đã làm rõ được chuyện bà Ashiro kể là chính xác. Địa chỉ kia chắc chắn không phải địa chỉ nhà anh. Akiba ngoảnh lại thì thấy Hiroko đang nhìn chăm chăm xuống chân. “Em sao thế?” Mắt vẫn nhìn xuống dưới, Hiroko cười gượng gạo. “Em…” “?” “Bức thư đầu tiên ấy, em đã gửi đến đây nhỉ.” Hiroko chỉ tay xuống mặt đường.

Chương trước:Trang web chính thức của nền tảng xổ số Genting Trò chơi điện tử với hàng chục nghìn lần video giải jackpot chương mới nhất Chương tiếp theo:Các chủ đề về xếp hạng cờ vua và trò chơi bài