Mạng nền tảng trò chơi > tip cá độ bóng đá > EGB77
Nhãn sách: tip cá độ bóng đá  Kubet xóc dĩa  quang hải     

EGB77:

EGB77

khác, làm ô uế thanh danh nhà họ Hứa nữa!” Cô vẫn còn nghe thấy tiếng cười nhạo của Hứa Trai Hiệp phía sau. Ra đến bên ngoài biệt thự, Hứa Bích Hoài vùng tay Lâm Thanh Diện ra như tránh tà. “Bích Hoài, anh thực xin lỗi, viện mồ côi đúng là đang rất khó khăn, anh cũng hết cách rồi nên lúc nãy mới phải mở miệng mượn tiền ông nội.” Lâm Thanh Diện cất lời. Hứa Bích Hoài nhìn anh với ánh mắt thất vọng và nói: “Giải thích có ích gì, anh đã đắc tội với ông nội rồi.” “Gần đây ông nội muốn mua một tòa nhà văn phòng của công ty địa ốc Thiên Vân, chuyện này rất khó thực hiện, công ty địa ốc Thiên Vân không coi nhà họ Hứa chúng ta ra gì nên không chịu bán, hiện giờ tôi chỉ có thể nghĩ cách thực hiện được ý muốn này của ông thì mới có thể bù đắp được sai lầm hôm nay của anh.” “Tôi đến công ty đây, anh tự đi về đi.” Nói xong, cô liền đi thẳng không ngoảnh lại. “Bích Hoài.” Lâm Thanh Diện gọi tên cô. Hứa Bích Hoài dừng bước nhưng không quay đầu lại mà chỉ nói: “Lâm Thanh Diện, anh khiến tôi quá thất vọng rồi.” Nói xong, vẫn không quay đầu mà cứ thế đi thẳng. Lâm Thanh Diện nhìn bóng dáng cô đơn của Hứa Bích Hoài rồi hít sâu một hơi, đáy lòng trào dâng áy náy. Anh không ở đó nữa mà chờ Hứa Bích Hoài đi xong, anh đi đến viện mồ côi. Nhìn thấy cổng lớn của viện mồ côi đã rỉ sét hết cả, trong lòng Lâm Thanh Diện thấy bùi ngùi, anh tiến vào trong sân, thấy rất nhiều bé con đang ngồi xổm trên mặt đất, không biết đang làm cái gì, nên đi sang hỏi một câu: “Mấy đứa đang làm gì vậy?” Bọn nhỏ đều ngẩng đầu, khi thấy Lâm Thanh Diện, chúng nở nụ cười ngây thơ. Mấy năm nay, Lâm Thanh Diện hễ có thời gian là lại đến viện mồ côi hỗ trợ nên có rất nhiều đứa bé ở đây biết anh. “Anh, chúng em đang hái rau dại, dì Trương nói thức ăn của chúng em sắp không còn đủ nữa rồi nên chúng em hái một ít rau dại, vậy là có thể tiết kiệm được thức ăn để dành cho các em trai, em gái nhỏ hơn.” Một đứa bé trông có vẻ là lớn nhất trong số đó lên tiếng. Sau khi dặn dò lũ nhỏ mấy câu, Lâm Thanh Diện mới đi vào nhà, lúc đứng trước cửa phòng dì Trương, anh có chút do dự, anh không mượn được tiền nên không biết đối mặt với dì Trương thế nào. Năm xưa khi anh được viện mồ côi thu nhận thì người chăm sóc anh chính là dì Trương, anh mãi xem dì ấy là ân nhân cứ mạng của mình. Đúng lúc này thì dì Trương mở cửa phòng bước ra, nhìn thấy Lâm Thanh Diện, dì tươi cười hỏi: “Thanh Diện, con tới mà cũng không nói một tiếng, mau vào trong ngồi đi.” “Dì Trương, con không ngồi đâu, con biết viện hiện đang trong giai đoạn khó khăn, tiền thì con vẫn đang đi xoay, nhưng dì cứ yên tâm, con nhất định sẽ mượn được tiền.” Lâm Thanh Diện nói. “Chuyện tiền nong con không cần phải lo nữa, hôm nay có một nhà hảo tâm đã tặng cho chúng ta sáu tỷ, còn tặng rất nhiều đồ ăn nữa, khó khăn của chúng ta đã qua rồi.” Dì Trương trông có vẻ rất vui mừng. Lâm Thanh Diện sửng sốt, hỏi: “Nhà hảo tâm đó là ai?” “Là tôi.” Lúc này có một giọng nói già nua cất lên. Lâm Thanh Diện quay lại, nhận ra ông cụ không biết từ khi nào đã đứng sau lưng anh rồi. “Tại sao lại là ông?” Lâm Thanh Diện lập tức sa sầm mặt: “Chẳng phải tôi đã bảo các người đừng đến tìm tôi rồi sao?” Ông cụ tên là Độ, là quản gia nhà họ Lâm, ông thở dài vẻ bất đắc dĩ: “Cậu chủ, sáng nay lúc đến gặp cậu nói chuyện tôi vẫn chưa nói hết, tôi biết, có thể cậu chưa thể tiếp nhận được ngay nhưng nhà họ Lâm có thể chờ cậu hồi tâm chuyển ý.” Nói xong, ông Độ lấy một chiếc thẻ đen từ trong túi áo ra đưa cho Lâm Thanh Diện. “Đây là thẻ đen của ngân hàng Thế Giới, chi tiêu không giới hạn, trên thế giới này chỉ có mười chiếc mà thôi, cứ coi như đây là khoản bồi thường của nhà họ Lâm bù đắp cho những năm gần đây của cậu.” “Ngoài ra, mẹ của cậu đã mua công ty địa ốc Thiên Vân ở Hồng Thành rồi, chỉ cần cậu ký vào hợp đồng này thì về sau tòa biệt thự Thiên Vân đó cũng sẽ là của cậu luôn.” Truyện Tiên Hiệp Truyện Ngôn Tình Truyện Kiếm Hiệp Truyện Fanfic “Tôi không cần, ông về nói cho người phụ nữ kia biết rằng, tôi không có hứng thú với tài sản nhà họ Lâm.” “Đừng đến làm phiền tôi nữa.” Ông Độ nói: “Nhưng mà cậu chủ ơi, nếu viện mồ côi không có khoản tiền này thì sẽ không thể cầm cự tiếp được nữa, nơi này mà bị đóng cửa thì lũ trẻ biết đi đâu về đâu?” Lâm Thanh Diện nhíu mày, tuy rằng anh xem thường việc dùng tiền của nhà họ Lâm nhưng lũ trẻ trong viện hiện tại đúng thật cần phí để sống tiếp. Lâm Thanh Diện suy ngẫm về những điều ông Độ nói rồi cất giọng trầm trầm: “Trong chiếc thẻ này có bao nhiêu tiền?” “Thưa cậu chủ, đủ để mua toàn bộ sản nghiệp tại Hồng Thành này.” “Bớt nói nhảm đi, rốt cuộc là bao nhiêu?” “Ba mươi ngàn tỷ…”

Chương trước:cups c1 EGB77 chương mới nhất Chương tiếp theo:bóng đá số 1 việt nam