Mạng nền tảng trò chơi > Phát triển và sản xuất ứng dụng cờ vua > Phòng thí nghiệm tài chính ifind thẳng tuôn ra
Nhãn sách: Mã nguồn board game h5  Nền tảng trò chơi hội đồng trò chơi điện tử  soi tỷ lệ kèo châu Á     

Phòng thí nghiệm tài chính ifind thẳng tuôn ra:

Phòng thí nghiệm tài chính ifind thẳng tuôn ra

nóng lên. Âm thanh kẽo kẹt vang lên, Nghê Liệt vốn đã lưu ý từ nãy giờ, nghe thấy tiếng thì lập tức ngồi dậy, vọt thẳng đến chỗ tiếng động phát ra. Dưới bóng đêm, người đó ngậm ý cười, đưa mắt nhìn về phía hắn, đẹp như một đóa hoa xuân. Trong chớp mắt, Nghê Liệt tiến lên bế ngang người y. "A Liệt, đừng!" Đối phương vội vàng kêu một tiếng, "Ta dẫn ngươi đến một nơi." Hô hấp Nghê Liệt nóng bỏng, nhưng vẫn biết nghe lời mà thả y xuống. Lý Nguyên Mẫn vừa đứng lên, bỗng cảm thấy có gì đó cưng cứng đụng đến eo y, y lập tức đỏ mặt, vội ném cho Nghê Liệt một chiếc túi. Nghê Liệt mở ra, là một bộ trang phục và một tấm mặt nạ bằng da. Bấy giờ hắn mới phát hiện hôm nay Lý Nguyên Mẫn lại vận một thân quần áo màu đen, thân thể thon gầy, cái eo nhỏ thắt chặt chỉ còn một vòng tay. Ánh mắt hắn tối sầm, không hỏi tiếng nào, chỉ im lặng quay người đeo mặt nạ, thay y phục. Lý Nguyên Mẫn nhìn gương mặt hoàn toàn xa lạ kia, khóe miệng hơi cong lên, sau đó dắt tay hắn, lặng lẽ trốn ra cửa viện. Hai người cứ như hai đứa trẻ, cùng nhau nhảy vọt qua tường cao, Nghê Liệt ôm lấy eo Lý Nguyên Mẫn, lấy đà nhảy một cái, rồi vững vàng đạp xuống khoảng đất bằng phẳng bên ngoài phủ. Một con mèo hoang bên đường giật mình, chạy mất tăm vào trong bóng tối. Trong một góc tường, Nghê Liệt thấy hai con ngựa đang thở phì phì đứng chờ sẵn ở đó. Hắn cúi đầu nhìn Lý Nguyên Mẫn, đôi mắt Lý Nguyên Mẫn sáng long lanh, kéo tay hắn chạy về phía hai con ngựa. Bởi vì vẫn còn lệnh cấm đi lại vào ban đêm nên lúc này trên đường không có bất kỳ ai, hai người cưỡi ngựa lao vùn vụt trên con đường lát đá xanh, tiếng vó ngựa vang lên lộc cộc. Chỉ thoáng chốc, bọn họ đã tới cửa thành, Lý Nguyên Mẫn đưa cho thủ vệ một tấm lệnh bài công văn, thị vệ quan sát một lúc, rồi đi vào phòng kiểm nghiệm, lát sau mới mở cổng phụ cho cả hai ra khỏi thành. Đêm khuya, không khí vùng ngoại ô mát lạnh mà thanh tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa hòa vào tiếng gió phần phật. Đó là lần đâu tiên Lý Nguyên Mẫn vì tình riêng mà lợi dụng thân phận Quảng An Vương của y. Trong đêm khuya vắng, y lẻn vào phòng của thuộc hạ rồi dụ dỗ, bắt cóc người ta ra ngoài, thật chẳng khác gì một kẻ Đăng Đồ Tử vậy. Gió đêm thổi vào trên mặt y, làm y cảm thấy trái tim căng đầy vì vui sướng. Đã rất lâu rồi y không làm càn như thế, y lấy chân thúc mạnh vào bụng ngựa, tiếp tục tăng tốc. Nghê Liệt đi sát theo sau y. Hai bóng người cứ truy đuổi lẫn nhau như vậy giữa cảnh trăng thanh gió mát. Không biết đã đi được bao lâu, mãi đến khi cả hai vượt qua một mảnh rừng cây rậm rạp, tầm mắt đột nhiên thoáng đãng, trước mặt là một hồ nước như gương sáng, lấp loáng ánh trăng. Lý Nguyên Mẫn hoan hô một tiếng, xuống ngựa rồi chạy thẳng về phía trước vài bước, ánh mắt hưng phấn mà nhìn khung cảnh trước mặt. Nghê Liệt hoàn toàn không biết làm sao y tìm được một chốn như thế này, nơi đây quá đỗi nguyên sơ, mang theo sự yên tĩnh tách biệt hoàn toàn với thế gian vội vã. Lý Nguyên Mẫn cởi mặt nạ ra, lại trút đi giày áo bên ngoài, chỉ giữ lại một lớp áo lót trắng thuần, y thở hồng hộc, lại cởi luôn chiếc trâm cài tóc, làn tóc đen óng ả kia lập tức xổ ra như bông tuyết. Y quay đầu nhìn Nghê Liệt rồi mỉm cười. Nghê Liệt chẳng thể tìm nổi từ ngữ nào để hình dung nụ cười ấy, trái tim hắn rung động, chỉ cảm thấy trong bóng đêm này, con người kia như một tinh linh tuyệt sắc chốn rừng sâu. Hắn không kìm lòng được mà tiến lên vài bước, song người nọ cứ để chân trần mà chạy thẳng về phía mặt hồ phẳng lặng như gương. Dưới ánh trăng, thân hình mảnh khảnh ấy phiêu du như cánh hồ điệp bay lượn. Chỉ nghe ùm một tiếng, y đã nhảy vào trong hồ nước. Trái tim Nghê Liệt như muốn nhảy vọt lên đến cổ họng, lý trí hắn hóa thành bột mịn, chỉ biết chạy tới nhảy xuống theo y. Hắn hốt hoảng lặn xuống làn nước đen đặc hòng tìm kiếm hình bóng người kia, bỗng nhiên phần eo hắn bị siết lại, có ai đó đang ôm lấy hắn, tựa như một con rắn mà bò lên ngực hắn, đôi môi mềm mại của người đó ngậm lấy môi hắn. Trái tim Nghê Liệt đập thình thịch, ôm lấy người trong trong lòng, đáp lại bằng một cái hôn thật sâu. Đến khi hai người nổi lên mặt nước, Lý Nguyên Mẫn đã đuối sức từ lâu, y ôm lấy cổ Nghê Liệt mà thở hổn hển, sau đó trán tựa trán hắn mà bật cười. "Có đẹp không?" Y hỏi hắn. "Đẹp." Nghê Liệt nghẹn giọng đáp, không biết là đang nói về gió trăng bao la bát ngát nơi đây, hay là nói về mỹ nhân yêu kiều trong lòng. Trong khung cảnh tĩnh lặng ấy, chẳng có miệng lưỡi thế nhân, cũng chẳng có tôn ti thứ bậc, chỉ có hai người họ mà thôi. Ở nơi đây, Lý Nguyên Mẫn có thể mặc kệ hết thảy mà làm theo điều trái tim mong muốn. Dưới ánh trăng, hai con người này đùa giỡn đuổi bắt nhau trong hồ nước, như những chú cá vô tư, hoặc như những đứa trẻ thơ chưa biết sự đời. Truyện Tiên Hiệp Truyện Ngôn

Chương trước:Máy xèng hoa quả phiên bản gói màu đỏ Phòng thí nghiệm tài chính ifind thẳng tuôn ra chương mới nhất Chương tiếp theo:2 tỷ trúng số được trừ bao nhiêu thuế.